Đấu bò tót – trò man rợ nhưng vinh quang đãng ở Tây Ban Nha

Đấu bò tót, một nét văn hóa đặc trưng tại Tây Ban Nha, có những góc khuất không phải ai cũng biết.

Phòng vé tại trường đấu bò Las Ventas ở Madrid chật ních người, như thường lệ vào mỗi đầu tháng 5. Tiếng reo hò vang khắp các khán đài. Nhưng trong khoảnh khắc đấu thủ bước vào trường đấu, cả khán đài yên bặt. người theo dõi nín thở theo dõi và bùng nổ trong tiếng vỗ tay khi người đấu bò trong chiếc áo choàng màu đỏ và chiếc mũ vàng rực rỡ đối đầu với những con bò đực. Sau Madrid, lễ hội truyền thống nguy hiểm này sẽ diễn ra ở tất cả các TP lớn tại Tây Ban Nha cho tới cuối mùa thu.

Nhiều nơi trên toàn cầu và ngay cả phiên bản thân những người Tây Ban Nha cũng có những tranh cãi khác nhau với loại hình tiêu khiển này. Một số người tin rằng đây là nét văn hoá man rợ, những người khác lại cho rằng cuộc đọ sức cao siêu giữa loài người và động vật này là minh chứng rõ ràng nhất cho cái tôi và ý thức dân tộc.

Người đấu sĩ bò tót được xem là thể hiện nhiều phẩm chất đáng quý của người Tây Ban Nha. Ảnh: Reuters/Vostock Photo

Người đấu sĩ bò tót được xem là thể hiện nhiều phẩm chất đáng quý của người Tây Ban Nha. Ảnh: Reuters/Vostock Photo

Cái chết vinh quang đãng

Đối với những fan của bộ môn này, đấu bò được coi một sự kiện lớn, một ngày lễ trọng thể và cái chết thậm chí còn được coi là vinh quang đãng chứ không hề đáng buồn. “Nếu loại bỏ cái chết khỏi trận đấu bò, nó sẽ chỉ đơn giản là một màn xiếc thú”, đó là một trong số nhiều lời biện minh cho lễ hội truyền thống này khi nó được yêu cầu trở thành ít bạo lực hơn và tránh đổ máu.

“Ở các quốc gia khác, chết là hết. Thời khắc cái chết gần kề là lúc hạ màn. Còn ở Tây Ban Nha thì trái lại, đó mới là lúc khai màn”, thi sĩ nổi tiếng Federico Garcia Lorca tin chắc rằng bằng đôi mắt tập trung cao độ và không chớp, một người Tây Ban Nha mới có thể thể hiện những phẩm chất tốt nhất – lòng gan dạ, khinh thường nguy hiểm và sự cao thượng. Vì vậy, từ đầu thế kỷ 18 cho tới nay, những màn trình diễn đấu bò với một kết cuộc đẫm máu gần như không thể tránh khỏi vẫn là một phần của cuộc sống hàng ngày ở Tây Ban Nha. Jose Luis Bote, một cựu vận động viên đấu bò và hiện là giám đốc của trường dạy đấu bò mang tên Martial Lavender, cho biết: “bất kỳ người đấu bò nào khi ra trận đều biết rằng cái chết luôn kề cận nhưng họ không bao giờ nghĩ tới nó. Đó là công việc của họ”. Giải thưởng cao nhất cho một đấu sĩ là tai và đuôi được cắt ra từ con vật bị họ tiến công bại, đồng nghĩa với việc con bò trở thành tài sản của người đấu sĩ.

See also  Hoa mận Mộc Châu nở sớm

“Làm sao mọi người biết được làm nghề này phải tiến công đổi bao nhiêu máu và nước mắt chứ”, Bote vén áo lên. Trên thân thể anh nhằng nhịt những vết sẹo. Ba lần trong 25 năm sự nghiệp của mình với tư cách là một đấu sĩ, anh ấy đã liên tục đương đầu với tử thần. Lần trước tiên là vào năm 17 tuổi, khi anh bị một con bò tót đâm sừng vào tĩnh mạch đùi. “Với vết thương như vậy, chỉ cần cấp cứu chậm rãi vài phút thôi là tôi đã có thể tử vong do mất máu cấp. Họ khâu vết thương cho tôi ngay trên sân đấu. Lần tiếp theo, con bò đã xé toạc bụng tôi. Trong vòng 48 giờ, không ai nghĩ rằng tôi còn sống: sừng đã xuyên qua ruột già, gan và tụy. Tôi đã phải nằm bệnh viện một năm rưỡi, nhưng tôi đã vượt qua được. Lần thứ 3, tôi bị húc thẳng vào cột sống, làm tê liệt toàn bộ phần thân dưới. Các chưng sĩ từng nói rằng tôi sẽ dành phần đời còn lại trên xe lăn”.

Tuy nhiên, phép màu đã xảy ra, Bote đã đứng dậy, nhưng phải đi khập khiễng. Không bỏ cuộc, anh ấy phải nghĩ ra kỹ thuật đương đầu của riêng mình. “Chúng tôi có một luật bất thành văn. Đó là không được mặc lại một bộ đồ nhưng mà khách du lịch từng bị thương khi mặc nó trước đây. Tuy nhiên, tôi đã mặc nó với mục tiêu phá vỡ giới hạn phiên bản thân, vượt qua nỗi sợ hãi của mình. vì sao? Vì tôi cảm thấy mình không thể rời đi khi vẫn chưa có một trận đấu để đời”.

Trở thành đấu sĩ để thoát nghèo

Nghề võ sĩ đấu bò nguy hiểm nhưng có sức thu hút kinh khủng đối với người Tây Ban Nha. Chỉ khoảng nửa thế kỷ trước, những cậu tí hon nhỏ nghèo sẵn sàng đặt cược mạng sống của mình để tiến công đổi sự phong phú và nổi tiếng, thường tự tập tành với những con bò tót của người khác vào đêm tối một cách kín đáo. Năm 1976, ngôi trường dạy đấu bò trước tiên được mở ở Madrid và kể từ đó, ai cũng có thể chính thức học cách trở thành một đấu sĩ bò tót.

See also  Nghệ thuật vẽ tranh trên tách cà phê trứng

“Khi lớn lên, cậu tí hon nhỏ nào cũng ước mong được trải qua một cuộc phiêu lưu mạo hiểm và trở thành một ngôi sao. Và có nhẽ, điều này tiếp tục thu hút những người trẻ tuổi, mặc dù vinh quang đãng của người đấu bò không còn như trước đây, và nhu cầu kiếm tiền bằng cách buộc phải tiến công đổi mạng sống như thế này không còn nữa”, Bote nói. Đối với chính Bote, lúc đầu anh lựa chọn trở thành một đấu sĩ để thoát khỏi cảnh nghèo đói. Vào cuối những năm 1960, những đấu sĩ bò tót thành công kiếm được số tiền khổng lồ và trở thành thần tượng giống như những cầu thủ bóng đá ngày nay. ngày nay, họ được trả khoảng 35.000 cho tới 350.000 euro cho một buổi tối tại nhà thi đấu.

Nghề đấu bò vinh quang nhưng có nhiều góc khuất. Ảnh: AP/EastNews

Nghề đấu bò vinh quang đãng nhưng có nhiều góc khuất. Ảnh: AP/EastNews

Số phận của những con bò tót

Sự hổ thẹn của một người đấu sĩ lại là vinh dự của người chăn nuôi bò tót. Nếu con bò đực nhưng mà anh ta nuôi thắng lợi người đấu sĩ và thể hiện những phẩm chất đương đầu khác nhau, đồng tức là người chăn nuôi đã thực hiện công việc của mình một cách tuyệt vời. Sau đó, con bò đực được rời khỏi trường đấu để tiếp tục sinh ra những thế hệ bò con hung hãn.

Trang trại gia súc danh giá của Alvaro Nunez cung ứng bò cho các cuộc đấu trên toàn quốc với giá 13.000 euro/con, mặc dù một con bò đực nhỏ hơn có thể được mua với giá bằng 1/3 số tiền đó. Alvaro giảng giải: “Thương hiệu của chúng tôi được tin tưởng vì những con vật thể hiện kết quả xuất sắc, không bỏ chạy khỏi trận tiến công và luôn tiến công”.

Chiều cao trung bình tới vai của một con bò tót trưởng thành là 155 cm. Cân nặng của con đực là 500 kg, con cái là 350 kg. Những con bò đực ở độ tuổi 4-6, nặng 410-460 kg là đủ điều kiện tham gia một cuộc đấu bò. Nunez cho biết: “Những con bò đực thường hay tiến công nhau, vì vậy chúng tôi đặt những lớp bọc khác nhau lên sừng cho những con đầu đàn, nếu không chúng có thể sẽ thịt lẫn nhau”. Với tiêu pha nuôi một con bò tót vào khoảng 4.000 euro/con, Nunez không tiếc khi chuyển chúng tới những sàn đấu bò. trái lại, anh còn vui mừng vì sau hết các con vật cũng có thể bộc lộ phiên thực chất hoang dại của chúng. “Vì quá tải, chúng tôi không thể giữ cả đàn gia súc và phải gửi một số con tới lò sát sinh. Nếu như trong trường đấu, chúng thắng lợi được đấu sĩ và được bảo vệ. Kể cả nếu nó chết trong trận đấu, làm sao có một cái chết vinh quang đãng hơn?”

See also  Vì sao xì mũi ở Dubai bị coi là kém văn hóa?

Các quy định về đấu bò tót yêu cầu các đấu sĩ thịt con vật bằng cách đâm thanh kiếm vào chính giữa đốt sống thứ 3 và thứ 4. Đây là một điều nan giải, do vì tại thời khắc giáng đòn chí mạng ấy, đấu sĩ có nguy cơ cao bị húc do những cặp sừng sắc nhọn. Nếu đấu sĩ không hạ được đối thủ bằng một động tác ấy và gây ra sự đớn đau không quan yếu cho con vật, nhờ tới sự tương trợ của các trợ lý, đồng nghĩa với việc anh ta đã không làm tốt nhiệm vụ của mình, xứng đáng bị thổi còi ra khỏi sân thay vì vỗ tay.

Những người theo dõi cực đoan

Vào một tháng ngày 5 trong một mùa giải, vận động viên đấu bò người ý trung nhân Đào Nha João Mora đứng trên bãi cát vàng của nhà thi đấu Las Ventas ở Madrid và bật khóc. Đây là buổi trình diễn sau hết của anh sau gần 40 năm sự nghiệp lừng lẫy, tuy nhiên Mora thất bại trong việc thịt con bò chỉ bằng một nhát kiếm. Anh ta xấu hổ và người theo dõi thì la ó.

Khán giả xem đấu bò cuồng nhiệt. Ảnh: AFP/EastNews

người theo dõi xem đấu bò cuồng nhiệt. Ảnh: AFP/EastNews

người theo dõi cư xử như thể không có chút run sợ nào khi nói tới một cuộc đấu tay đôi chết người. Họ ăn uống, nhắm nháp hạt hướng dương và hút thuốc. người theo dõi không chỉ vô tình tới một trận đấu bò ở Tây Ban Nha do vì không có việc gì phải làm. Đối với họ, đấu sĩ là một thần tượng, hiện thân của niềm tin rằng khi đương đầu với cái chết, người ta vẫn có thể can đảm, thanh lịch và tự hào. Nếu đấu sĩ không đủ năng lực để thoả mãn những kỳ vọng này, người theo dõi sẽ nhẫn tâm quay lưng với anh ta.

Ngày nay, nhiều người Tây Ban Nha không còn quá quan tâm tới đấu bò. Dưới sức ép của các phong trào xã hội ủng hộ việc cấm đổ máu trong trường đấu, nghi lễ chết chóc đang dần mai một. Tuy nhiên, lễ hội này đã in sâu vào đời sống, khiến nhiều người vẫn luôn gọi “xứ sở bò tót” khi nhắc tới nước nhà này.

Duy Phong (Theo Vokrug Sveta)

Check Also

Quán cà phê màu đen nổi bật ở trung tâm TP HCM

Quán nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng, là điểm đến yêu thích của nhiều bạn …